Back to Top
Gửi câu hỏi
Đặt hàng

Phương pháp giáo dục trẻ mà ai cũng phải biết

Nhật, Mỹ, Do Thái là những đất nước có phương pháp giáo dục trẻ rất nổi tiếng bởi trẻ em ở những quốc gia này có tính tự lập từ rất sớm, thông minh, ham học hỏi và rất tuân thủ phép tắc lễ nghĩa. Tuy nhiên, nếu nghiên cứu quá nhiều những phương pháp này khiến các bậc phụ huynh rất dễ bị nhiễu thông tin và không xác định được đâu là phương pháp phù hợp nhất với con mình do trẻ em ở mỗi quốc gia lại khác nhau về thể chất hay văn hóa. Dù vậy, dù ở quốc gia nào đi nữa thì trong giáo dục trẻ vẫn có những phương pháp mà ai cũng cần phải biết.

 

Hãy để con được vấp ngã và thất bại

Khi con vấp ngã, bố mẹ nào cũng cảm thấy đau, xót con. Phản ứng đầu tiên của các bậc phụ huynh thường là chạy ngay tới nâng con dậy, dỗ dành và xoa dịu chỗ đau, thậm chí là đổ vạ cho tại bàn tại ghế làm con ngã và dạy trẻ đánh chừa bàn ghế. Hành động tưởng như rất bình thường này, vô tình đã khiến con bạn có thói quen dựa dẫm vào cha mẹ và đổ lỗi cho người khác. Khích lệ con tự đứng lên sau vấp ngã, khẽ nhắc nhở bé  “con làm ghế đau rồi đấy” sẽ khiến trẻ ở những lần ngã sau sẽ tự đứng dậy để được tán thưởng và là tiền đề cho việc biết tự dũng cảm nhận lỗi khi làm sai về sau này.

 

Trong tâm lý làm cha mẹ của hầu hết người Việt, phần lớn là không muốn thừa nhận thất bại của con do đó bố mẹ vô tình gây nên áp lực cho con trẻ: “ Con không được phép làm sai nữa!”, “Con mà còn làm sai nữa thì…”, “con không làm được việc này đâu”… Những câu nói này, chúng ta vẫn thường nghe hàng ngày, tưởng như rất bình thường nhưng lại vô tình khiến con trẻ cảm thấy bị áp lực, rụt rè không dám thử sức với những điều mới mẻ.điều này khiến khả năng học hỏi, tự tìm tòi khám phá của trẻ bị hạn chế. Một số trẻ còn thiếu tự tin và kỹ năng sống thấp hơn hẳn so với những trẻ khác.Các bậc cha mẹ hãy suy nghĩ thoáng ra một chút, hãy để trẻ được thử sức với những điều mới,lần đầu không được thì lần 2, lần 3… nhất định sẽ được. Bởi suy cho cùng chúng ta không thể sợ thất bại. Lý do duy nhất buộc ta không được sợ thất bại là vì một khi đã sợ thất bại thì làm gì cũng không thành công

 

Hãy để trẻ biết mùi tiền sớm

Phần lớn người lớn chúng ta có quan niệm rằng: trẻ con thì cần gì đến tiền nên không nên cho chúng giữ tiền, chúng sẽ chỉ mua những thứ linh tinh hoang phí. Tuy nhiên, ở nhiều quốc gia tiến bộ, trẻ em được học cách tiêu tiền, quản lý tiền bạc , hiểu được giá trị của đồng tiền khi bắt đầu bước sang tuổi thứ 3.

Việc sử dụng tiền sẽ giúp đứa trẻ phát triển trí thông minh, khả năng tính toán, quản lý và tổ chức cuộc sống từ rất sớm. Ngoài ra, thông qua đồng tiền, bố mẹ còn có thể dạy con biết giá trị của sức lao động và không tiêu tiền hoang phí. Bạn nên giải thích cho trẻ hiểu, để có được tiền cho con mua đồ chơi, sách vở..., bố mẹ đã phải làm việc vất vả như thế nào.

 

Dạy trẻ biết về tiền bạc sớm sẽ giúp con bạn có tính tự lập từ khi rất nhỏ. Cụ thể, đây là phương pháp dạy con chi tiêu của người Do Thái rất đáng phải học tập :

3 tuổi: Nhận biết mệnh giá tiền

4 tuổi: Biết số tiền mình có không thể mua được tất cả mọi thứ

5 tuổi: Hiểu rõ phải chi tiêu hợp lý vì tiền không phải tự nhiên có mà là thù lao của sự lao động miệt mài.

6 tuổi: Biết đếm những số tiền lớn, bắt đầu học tích lũy tiền

7 tuổi: Biết so sánh số tiền của mình với giá cả hàng hóa, từ đó xác nhận được mình có khả năng mua được món đồ đó hay không.

8 tuổi: Nghĩ cách kiếm tiền tiêu vặt.

9 tuổi: Lập kế hoạch chi tiêu, biết mặc cả giá với cửa hàng, biết giao dịch mua bán.

10 tuổi: Biết tiết kiệm tiền trong sinh hoạt thường ngày để sử dụng vào những khoản chi lớn hơn .

11 tuổi: Học cách nhận biết quảng cáo và có quan niệm về giảm giá, ưu đãi.

12 tuổi: Biết quý trọng đồng tiền, biết tiền không dễ kiếm được, có quan niệm tiết kiệm.

Từ 12 tuổi trở lên: Trẻ có thể tham gia vào các hoạt động quản lý tài sản cùng với những người trưởng thành trong xã hội và có một khoản tích lũy riêng

 

Lắng nghe cảm xúc của trẻ

Lắng nghe một cách im lặng và chăm chú.

Những lúc trẻ đang trong tâm trạng vui, buồn, tức giận … là khi trẻ mong được cha mẹ lắng nghe nhiều nhất. Hãy thử tưởng tượng, khi bạn đang tức giận một ai đó, mà có người cứ đứng bên bạn nói bạn phải làm thế này, làm thế kia; tâm trạng của bạn lúc đó sẽ thế nào và bạn sẽ phản ứng thế nào với người đó? Trẻ nhỏ cũng vậy đấy.

Đồng ý với cảm xúc của trẻ bằng các từ thể hiện sự đồng ý

 

Bên cạnh việc lắng nghe im lặng và chăm chú, nếu con bạn có những cảm xúc mãnh liệt, hãy thể hiện cho bé biết bạn đang đồng ý với cảm xúc của chúng bằng các thán từ (à, ừm, ồ … )

Ví dụ: bé đang hăng say kể cho bạn nghe về việc một người bạn thân không chơi với con nữa mà lại đi cùng bạn lớp bên cạnh. Con nói rằng cảm thấy rất giận vì bị bạn phản bội (hãy ghi nhớ, đối với trẻ những việc như thế này là rất to tát; nó cũng giống như việc người lớn chúng ta bị người yêu phản bội vậy).

Hãy thể hiện đồng ý với cảm xúc giận dữ, thất vọng, hụt hẫng của trẻ bằng các thán từ, cùng với một ánh mắt cảm thông tuyệt đối và xoa đầu bé. Khi con đã nói ra hết những cảm xúc của mình, bé sẽ cảm thấy bình tâm nhất và cho rằng việc này cũng rất bình thường. Bé sẽ hiểu rằng, bé còn rất nhiều bạn và không phải buồn bực nữa. Bạn biết rồi đấy, trẻ con vốn rất mau quên.

Đặt tên cho những cảm xúc của trẻ.

Bạn cũng có thể đồng ý cảm xúc của trẻ bằng cách đặt tên cho cảm xúc đó và hãy yên tâm nếu bạn chưa biết đúng về cảm xúc của trẻ, trẻ sẽ nói chính xác cho bạn biết.

Ví dụ: Trẻ rất thích mặc chiếc váy hồng cho gắn nơ ngang bụng, nhưng chiếc váy đã quá ngắn so với chiều cao của bé. Trẻ sẽ phụng phịu nói với bạn rằng, con sẽ chỉ mặc đúng cái váy đó nếu không sẽ không mặc một cái váy nào khác.

Bạn có thể gọi tên cảm xúc của bé như sau: “Con đang tức giận vì chiếc váy không vừa với con nữa đúng không?”

Nếu bạn nói đúng cảm xúc, trẻ sẽ tương tác lại rất tích cực. Có thể bé sẽ hỏi lại bạn rằng tại sao chiếc váy lại không vừa nữahay Con có thể nhỏ lại để mặc hay không… Hãy giải đáp những thắc mắc của trẻ thật rõ ràng, khi đã hiểu được vấn đề; có thể chính trẻ sẽ tự chọn cho mình một cái áo khác.

Nếu bạn nói sai cảm xúc của trẻ, đừng lo vì trẻ sẽ nói cho bạn biết cảm xúc thật của mình: Không phải ạ,con rất buồn/ thất vọng vì con không mặc được nữa, con rất thích chiếc váy này”. Và rồi trẻ sẽ hỏi bạn từ đó bạn hãy hướng trẻ đếnnhững hướng giải quyết tích cực


Nêu ra mong muốn không thực hiện được của trẻ.

Trẻ con có những đòi hỏi rất là vô lý, nhưng hãy thể  hiện cho bé biết là bạn rất muốn thực hiện yêu cầu đó. Bởi lẽ ,luôn có một lý do tích cực nằm đằng sau mỗi một mong muốn của con..

Ví dụ: Trẻ nằng nặc đòi ăn táo không chịu ăn chuối

Bạn hãy nghĩ rằng, hẳn có một lý do nào đó. khi ấy, bạn có thế nói với trẻ rằng: “Mẹ ước gì có thể đi mua ngay cho con bây giờ, nhưng con thấy đấy mẹ đang bận giặt quần áo cho cả nhà mà”. Khi ấy, bé sẽ hiểu được sự quan tâm của bạn dành cho chúng, và bạn sẽ bất ngờ khi thấy trẻ lựa chọn đúng đắn như thế nào.

Trẻ em học từng ngày, từ những điều nhỏ nhất để trưởng thành hơn; và như một phản xạ khi chúng ta làm điều gì đó khiến người khác không đồng ý, chúng ta sẽ rút kinh nghiệm và không làm điều đó nữa để tự bảo vệ chính mình. Trẻ cũng vậy, khi những cảm xúc của bé không được bố mẹ chấp nhận, chúng sẽ có xu hướng không chia sẻ với bạn cảm xúc đó nữa.

 Hi vọng những phương pháp này sẽ hữu ích cho việc nuôi dạy con hiện đại của các bậc cha mẹ thông thái!

Bài viết liên quan